Mẹ Và Bé

Một nét của làng quê Việt: Cây cầu tre

Mỗi người ai cũng có một quê nhà để thương, để nhớ. Và trong tình cảm ấy luôn gắn liền với hình ảnh thân mật, gắn bó thiết tha mà ta không thể nào quên được .
Đó hoàn toàn có thể là con đường đi học, một đêm trăng tỏ hay một chùm khế ngọt ngào … Trong vô vàn hình ảnh làm ra hồn quê, phải kể đến hình ảnh chiếc cầu tre bắc qua con rạch nhỏ .
Lúc nào cũng vậy, dòng sông quê bên lở bên bồi nhưng không hề có sự cách trở, bởi nối tiếp đôi bờ đã có chiếc cầu tre .

Nói là cầu tre vì chiếc cầu đó làm bằng thân của các cây tre. Để làm nên chiếc cầu, người dân quê tôi chỉ cần buộc chặt thân cây tre lại với nhau rồi gác lên các trụ, làm thành các nhịp. Điều đặc biệt ở đây là, cầu chỉ có các nhịp lẻ như ba, năm hoặc bảy nhịp tùy theo bờ sông rộng hay hẹp.

Cầu tre xuất hiện trong khắp những vùng thôn quê miền Tây Nam Bộ, cùng gắn bó, san sẻ những nỗi nhọc nhằn với biết bao nông dân ngay thật, chân chất “ một nắng hai sương ” trong những ngày đầy khó khăn vất vả .
Ngày ngày, cầu đã bí mật đưa đón bao người hai bên bờ sông, qua lại chăm nom rẫy lúa nương khoai của mình, hay giúp họ sang sông để cùng nhau khề khà bên ấm trà, kể chuyện làng chuyện xóm. Cầu tre còn đi vào tiềm thức tuổi ấu thơ của mỗi người, qua lời ru êm ái, ngọt ngào của mẹ trong những buổi trưa hè êm ả dịu dàng :
“ Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gồ ghề khó đi … ”
( Ca dao )
Có lẽ vậy mà, khi nhắc đến cầu tre, trong lòng của mỗi người sẽ nghĩ đến hình ảnh thân thương của mẹ với nỗi khó khăn trên bước đường đời để nuôi dạy con cháu .
Từ đó, nó làm ngưng đọng trong trái tim mỗi người biết bao tình cảm yêu thương với người mẹ kính yêu hay nặng tình với quê nhà, khơi gợi tiềm thức tốt đẹp, những nghĩ suy, trăn trở và những nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi người với làng quê biết bao yêu dấu .
Có thể nói, hình ảnh chiếc cầu tre là sợi dây vô hình dung nối tiếp tình mẫu tử thiêng liêng hay khơi gợi tình yêu quê nhà với những người xa xứ :
“ Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che … ”

(Đỗ Trung Quân)

Ở nơi phồn hoa đô thị, bạn đã quen với những con đường trải nhựa hay chiếc cầu xi-măng tân tiến. Bạn chưa từng tận mắt chứng kiến tận mắt hình ảnh chiếc cầu tre lắt lẻo cũng như những hoạt động và sinh hoạt mê hoặc gắn liền với nó trong đời sống đời thường .
Còn so với những đứa trẻ được sinh ra nơi thôn quê của miền sông nước như chúng tôi, thì cầu tre gắn với biết bao kỷ niệm đẹp. Từ lúc nhỏ, mỗi sáng chúng tôi cùng nhau bên chiếc cầu giương mắt chờ mẹ về để được trao quà bánh .
Lâu dần, hình ảnh mẹ về qua chiếc cầu tre lại trở thành quen thuộc ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người như thể hình ảnh của quê nhà. Chiều đến, nơi ấy diễn ra những game show trẻ thơ như tắm sông, nhảy cầu với niềm vui bất tận .
Rồi mỗi ngày chúng tôi thêm khôn lớn, cầu tận mắt chứng kiến những cuộc hẹn hò hay chia tay của bao chàng trai cô gái quê đầy cảm động, lãng mạn và cũng rất hồn nhiên, trong sáng .
Cầu tre tuy mộc mạc, đơn sơ, nhưng chất chứa nét đẹp của miền quê sông nước. Hình ảnh chiếc cầu tre lắt lẻo đã khơi gợi niềm cảm hứng cho nhiều tác giả .
Những cảm hứng ấy làm nên những tác phẩm thi ca, nhạc họa, gây cảm hứng lâng lâng cho người đọc, người nghe. Những ngày xa quê, bất chợt nghe câu hát về quê nhà thân thương, bình dị, với chiếc cầu tre lắt lẻo hỏi ai không chạnh lòng nhớ về quê nhà của mình :
“ Làng tôi, nghe đu đưa mấy nhịp cầu tre ,
Làng bên, băng qua kinh nối tình miền quê ,
Buồn vui, dân trong làng ra nghỉ trưa hè ,
Lặng mà nghe ai hát đêm về ” .

(Lời bài hát “Mấy nhịp cầu tre”)

Cùng với sự tăng trưởng của quốc gia, giao thông vận tải nông thôn cũng có nhiều biến hóa. Những chiếc cầu tre được thay thế sửa chữa bằng những chiếc cầu xi-măng chắc như đinh .
Thế nhưng, hình ảnh chiếc cầu tre lại liên tục đi vào trong tiềm thức tuổi thơ như thầm nhắc nhớ tất cả chúng ta đừng quên những hình ảnh gắn bó thân thương từng tạo nên nét đẹp chân chất của hồn quê Việt .

  • MINH ĐIỀN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button