Quan trọng hơn nữa là nàng còn là người điềm tĩnh

Một ngày kia, Chateaubriand nói với phu nhân Recamier rằng cuối cùng ông đã quyết định hoàn thành quyển hồi ký của mình. Và ông cũng có một điều cần thú nhận với nàng. Ông kể cho nàng nghe chuyện Sylphide, người yêu tưởng tượng của ông trong quãng thời gian ông mới lớn. Ông đã từng hy vọng sẽ gặp được nàng Sylphide trong đời thực, nhưng tất cả những phụ nữ mà ông quen biết đều không đáng để ông so sánh với nàng. Bao nhiêu năm trôi qua, ông đã quên mất người tình tưởng tượng của mình, nhưng bây giờ khi đã già, không những ông nhớ lại Sylphide mà còn thấy lại gương mặt và nghe được giọng nói của nàng. Cùng với tất cả những ký ức này, ông đã nhận ra rằng ông thực sự đã gặp nàng Sylphide trong đời thực của mình, đó chính là phu nhân Recamier. Gương mặt và giọng nói của người trong mộng nay đã ở kề bên. Quan trọng hơn nữa là nàng còn là người điềm tĩnh, vô tư và trong trắng. Khi đọc cho phu nhân Recamier nghe bài thơ lời cầu nguyện mà ông vừa viết xong cho Sylphide, Chateaubriand nói với nàng rằng ông muốn được trẻ lại và khi thấy nàng, quả thật tuổi thanh xuân đã trở lại trong ông. Sau khi làm hòa với phu nahan Recamier, ông bắt đầu viết trở lại hồi ký đời mình và cuối cùng thì quyển tự truyện này cũng đã được xuất bản dưới tựa đề là Memoirs from Beyond the Grave hồi ức từ bên kia cõi chết. Nhiều nhà phê bình đã thừa nhận quyển sách này là kiệt tác của ông. Hồi ký này được dành cho phu nhân Recamier, người mà ông giữ lòng chung thủy cho đến lúc qua đời năm 1848.
Diễn giải: tất cả chúng ta đều mang trong lòng hình ảnh mẫu người lý tưởng mà ta luông khát khao gặp gỡ và yêu thương. Thường thì mẫu người lý tưởng này được hình thành từ nhiều mảnh tính cách của nhiều người khác nhau mà ta từng quen biết thuở nhỏ, và thậm chí là những mảnh tính cách của những nhân vật trong sách hoặc trên phim. Những người tác động nhiều đến ta, như thầy cô giáo chẳng hạn, cũng có thể nằm trong số những người này. Những nét tiêu biểu này không liên quan đến các mối quan tâm hời hợt bên ngoài mà là nằm trong vô thức và khó có thể diễn tả bằng lời. Chúng ta cố gắng đi tìm mẫu người lý tưởng này ngay khi mới lớn tức là khi chúng ta còn mang nhiều lý tưởng. Thường thì người yêu đầu đời của ta sẽ giống với mẫu người lý tưởng này hơn là các mối tình sau. Với Chateaubriand, khi sống ẩn dật cùng gia đình trong tòa lâu đài ngày trước, tình yêu đầu đời của ông chính là chị gái Lucile của ông, người mà ông tôn thờ và lý tưởng.