Ngõ cụt

Anh dấn sâu vào ngõ cụt. Việc ai nấy làm nàng đáp thản nhiên nhưng anh đọc thấy trong mắt nàng nỗi lo lắng. Thực ra nàng muốn nói rằng nàng luôn luôn muốn anh hiểu cho tình cảnh hiện tại của nàng, vừa mừng vừa sợ mỗi khi thấy anh xuất hiện cho dù lần nào anh cũng chủ động tạo ra lý do nào đó. Chút hứng cảm cuối cùng trong anh tan biến nốt:
Anh có linh cảm anh đang làm khó dễ cho em. Gã chủ quán đang ngồi xem một tờ báo rẻ tiền, ngẩng lên nhìn nhanh về phía hai người lúc này là những vị khách duy nhất của gã. Có thể gã chỉ làm thế theo bổn phận của một chủ quán. Nhưng không hiểu sao anh lại thấy cái nhìn của gã y như cái chớp mắt của con rắn rình mồi. Anh thấy lạnh sống lưng và thấy trào lên nỗi căm ghét. Cảm giác về sự bất an nhanh chóng choáng lấy anh. Nó khiến anh mệt mỏi, chán nản và nó khiến tất cả trở nên vô duyên nhạt nhẽo. Anh hối hận vì đã đưa nàng tới cái nơi không nên đến này. Chúng mình đi khỏi đây đi anh!
Hóa ra nàng cũng một tâm trạng, một cảm giác như anh. Họ nhìn nhau như ra ám hiệu cần phải khôn khéo rời khỏi nơi này khi con quỷ chưa kịp thức dậy. Gã liếc nhìn theo tay anh đang lúng túng móc tiền bằng sự kiện nhẫn nghề nghiệp. Rồi gã thản nhiên bê đi hai cốc nước còn nguyên xi, coi như chẳng có chuyện gì. Với gã, những kẻ bước vào đây không phải để uống cái thứ nước giải khát mẹ mìn của gã. Ra lại ngoài đường anh cố đi sát bên nàng, tạo cảm giác che chở. Nhưng xúc cảm là thứ cần thiết nhất cho cả hai lúc này thì vẫn trốn biệt. Một khoảng tối đủ để họ ẩn mình cách đó không xa. Anh hướng nàng tới đó. Nàng có vẻ buông xuôi một cách mệt mỏi. Trong khi đó anh cố tưởng tượng lại ngày đầu tiên anh phát hiện ra anh yêu nàng. Anh cố sống lại cái cảm giác ghen tuông lồng lộn trong những chuyến đi công tác với nàng khi anh thấy nàng tỏ ra thân tình với một gã đàn ông nào đó và ngay tức khắc bị anh coi là tình địch. Anh ra sức nhớ xem khi anh ôm chầm lấy nàng và bị nàng nhẹ nhàng cự tuyệt, tâm hồn anh tan nát ra sao, cổ họng và ngực anh bóng nát ra sao. Nhưng thảy đều vô ích. Đến nỗi anh lấy làm lạ tại sao mình lại đã từng như vậy. Chúng mình đi đâu hả em? Anh thật sự cảm thấy chán nản. Em thấy con đường lúc sẩm tối mình qua… sầm uất lắm. Em đã thích thì anh cũng thích. Anh tưởng như mọi chuyện đã lại đâu vào đấy khi nàng vòng tay ôm ngang người anh.